Hôm nay cha mẹ chia tay với blog hanoiguppy của Thiện Nhân mặc dù các cô các chú yêu con đã đặt Nhật ký của con làm trang chủ của máy tính cơ quan, máy xách tách và cả máy tính ở nhà nữa. Tất cả chị tại cha mẹ Nhân kém về "khoa học kỹ thuật" nên không biết phải làm sao khi blogspot gặp tường lửa đến ngay bản thân cha mẹ muốn viết Nhật ký cũng phải khó khăn lắm mới login nổi và rất nhiều, rất nhiều các bố, các mẹ yêu thương Nhân tìm mọi cách cũng chẳng thể nào "vượt tường lửa" để dõi theo bước đi của Thiện Nhân được.
Các cô chú ở afamily.vn đã tặng Thiện Nhân một blog mà trước hết 1-) đạt tiêu chuẩn ai ở đâu cũng xem được. 2-) hợp với những gì mẹ tự đặt ra yêu cầu với một "blog chuẩn của mẹ". 3-) được hỗ trợ về kỹ thuật trong thời gian đầu trứng nước với các kiểu loại bloggg bnokkk. 4-) cái tên afamily đặt cho blog mới của con làm mẹ thấy gần gũi và rất "Thiện Nhân" http://bnok.vn/nhatkychulinhchi . Và cuối cùng : 5-) các cô chú ở afamily yêu cu Nhân của mẹ
Chú lính chì còn có một "ngôi nhà nhỏ ấm áp" tại http://afamily.vn
Thứ tư, ngày 18 tháng sáu năm 2008
Chia tay với trang Nhật ký này
Thứ bảy, ngày 14 tháng sáu năm 2008
Bắt đầu những sinh nhật vui
Khi biết câu chuyện Thiện Nhân, Audrey - một người mẹ Singapore đã khóc rất nhiều. Chị cùng chồng là một người Việt Nam đã liên lạc với gia đình và mong muốn giúp Thiện Nhân tìm được quỹ để chữa trị và đảm bảo cuộc sống và học tập thất tốt sau này. Audrey biết được Thiện Nhân sinh vào ngày 15/7 nên từ trước đó cả 2 tháng đã gửi quà và một bức tranh do con trai chị vẽ tặng bé Nhân sinh nhật 2 tuổi với lời chúc từ người bạn nhỏ mong Thiện Nhân mau chóng khoẻ mạnh
Thứ sáu, ngày 13 tháng sáu năm 2008
Con gái mẹ
Thiện Nhân nhiều khi cười bẽn lẽn và rất tình cảm chăm sóc bố mẹ và 2 anh Minh. Nhin Nhân xinh xinh mẹ nựng Nhân: Hay con làm con gái mẹ đi
Anh Hải Minh xen vào câu chuyện: Nhưng con làm con gái của mẹ trước rồi
Hai anh em sàn sàn tuổi nhau nên rất hay chí choé, nhất là khi cùng thích một đồ chơi nhưng lại yêu nhau lắm. Mỗi khi mẹ mắng anh Hải Minh lại lụt cụt bỏ ra cầu thang ngồi dỗi thì cu Nhân lại lịch kịch ra ôm anh an ủi. Bây giờ Nhân bị mắng cũng ra cầu thang ngồi xị mặt y hệt anh và Hải Minh lại là người ra ôm em và xách nách em vào.
Thiện Nhân biết nói bậy bạ cũng là copy của anh Minh bé. Bắt Nhân ăn cháo hay bắt Nhân ngủ vào giờ Nhân chưa buồn ngủ Nhân sẽ cáu lên : Điên à Đặc trưng của anh Minh 3 xoáy bướng đầu !
Thứ ba, ngày 10 tháng sáu năm 2008
Chưa điều chỉnh được chân
Bác sĩ hẹn tuần sau mới có thể điều chỉnh được chân bị ngắn nên có nghĩa là ít nhất trong cả tuần này Thiện Nhân sẽ phải đứng một chân trên cuốn sách bìa cứng
Chủ nhật, ngày 08 tháng sáu năm 2008
Áh áh ! Dám xị mặt với bố mẹ
Đòi măm măm măng cụt nhưng phải được tự cầm dao bổ, bố không đồng ý cu Nhân quay mặt vào tường, xị mặt không ý kiến ý keo gì, mẹ gọi nhất định không lên tiếng cho đến lúc có Big Minh bên cạnh. Vừa ôm anh vừa bù lu bù loa chỉ vào bố"Anh ơi bố hư, bố hư". Ông Big Minh thì vốn dĩ thương em nên lại ôm Nhân an ủi "Ừ bố hư, để anh đánh bố".
Con với cái thế có chết không cơ chứ.
Lần thứ 5 Thiện Nhân..... dài .........ra
Chiều nay đã phải kê tạm một cuốn sách bìa cứng dưới cái chân gỗ vì Thiện Nhân đã kịp thời cao thêm. Đây là lần thứ 5.
Thiện Nhân đã biết cần đi chân vào để luyện tập, nên kiên trì tập dù rất vướng víu và khó chịu chứ không la toáng lên : Bỏ ra, bỏ ra... Đau..... như trước nữa. Đến hết giờ là Nhân biết gọi cả nhà tháo chân giúp nhưng Nhân không "tín nhiệm" bà nội làm việc quan trọng này mà từ chối bà Bà không biết tháo ra đâu. Ông con đã ý thức việc chân cẳn quan trọng thế nào nên vô cùng cẩn thận.
Sáng mai đầu tuần bố đưa Nhân đi xử lý vụ án "Dài - Ngắn" này
Thứ bảy, ngày 07 tháng sáu năm 2008
Cũng là điều mẹ Nhân không bao giờ muốn nhắc tới
Mẹ Thiện Nhân vừa nhận đuợc thư của LÃ BỐ, một thành viên của diễn đàn gamethu.net "... Hiện nay, điều quan trọng nhất là phải làm sao chăm sóc bé sao cho bé cảm thấy được đối xử như một đứa trẻ bình thường, trong tương lai bé sẽ không oán trách mẹ đẻ, điều đó rất quan trọng đối với cuộc đời bé. Cuối cùng chúc bé khoẻ, hay ăn chóng lớn !"
Mẹ Thiện Nhân cũng thường được hỏi: Tại sao lại bỏ rơi rồi lại nhà chùa đặt tên, rồi lại ở nhà bà ngoại... Ai thương yêu Nhân cũng tìm đọc tất cả các báo và các tin tức liên quan. Và rồi cũng không ít người thắc mắc về thông tin quá khứ.
Mẹ thấy cu Nhân là con của mẹ thế nên mẹ đón con về nhà với các anh. Ai cũng vậy, viết gì làm gì cũng vậy, chỉ có một câu: Càng biết về ngày cũ của Thiện Nhân sẽ càng thấy thương Nhân hơn nhưng đó cũng là điều mẹ không bao giờ muốn nhắc tới.
Thứ năm, ngày 05 tháng sáu năm 2008
Trầu của bà, trầu của bà !
Đọc thêm!
Thứ bảy, ngày 31 tháng năm năm 2008
Anh em siêu nhân
Cả 3 anh em cùng với cu Ti ngồi ngoài cửa nhà ông bà ngoại "buôn chuyện", nhưng xem ra Nhân là trung tâm và giòn chuyện nhất trong 4 anh em siêu nhân đấy.
Đọc thêm!
Thứ ba, ngày 27 tháng năm năm 2008
Cu Nhân làm bố buồn
Bố vừa mắng một trận lôi đình. Cả nhà sợ chết khiếp. Bà nội phải chạy lên gác cứu viện. Thoạt đầu cừ tưởng là 2 anh Minh phá phách cái gì. Hoá ra Cu Nhân gây tội to, tự ăn kẹo buổi tối không xin phép mà bố hỏi là " Ai chưa xin phép mà ăn lọ kẹo? cu Nhân dám nói dối bố là " Anh Minh". Bố cáu lắm mặc dù sau cùng cu Nhân cũng đã xin lỗi và nhận là Nhân rồi nhưng vẫn làm bố đang rất buồn.
Đọc thêm!Thứ hai, ngày 26 tháng năm năm 2008
Bố trẻ từ tận Hàn Quốc
Cách đây 2 hôm, sau giờ làm tại nhà máy ở Hàn Quốc mệt nhọc cả ngày, chú Biên tình cờ đọc bài báo về Thiện Nhân. Chú Biên ít hơn bố mẹ tận 10 tuổi nên nhanh nhẹn lắm, nửa đêm gọi điện thoại khắp các nhà quanh Hàng Bạc để tìm số của cu Nhân. Qua cả chục cuộc điện thoại vào cửa hàng vàng, văn phòng du lịch, nhà bác bán mực... thì mới tìm được số điện của mẹ Nhân. Rồi cũng nửa đêm chú Biên gọi điện gấp về quê ở Hải Dương bắt cả nhà dậy để thu xếp sáng sớm hôm sau lên Hà Nội thăm cu Nhân gấp.
Chú Biên chỉ đạo từ tận Hàn Quốc, cả nhà lại yêu chú nên chẳng rõ lắm sự tình cũng phải đi lên Hà Nội ngay mang theo đúng những quà mà chú Biên yêu cầu: bánh đậu xanh Hải Dương, bánh gai, hoa quả, đúng 3 bộ quần áo và tiền cho cu Nhân chữa bệnh. Phái đoàn lên Hà Nội có bố của chú Biên, cậu và anh trai cả của chú.
Cu Nhân đón khách mời uống nước, mời ông và bác ăn cơm với cả gia đình nên nhà Nhân đã có một ngày chủ nhật rất vui và xúc động. Chú Biên bảo với cả nhà là tuy chú còn phải đi làm xa, chưa lập gia đình như bố mẹ vẫn giục nhưng đã có con trai rồi. Đó là cu Nhân. Chú còn gọi điện về cho mẹ của chú hỏi: Mẹ xem ảnh có thấy cháu Thiện Nhân giống con không? làm cả quê cười vui lắm. Bà mẹ chú Biên đang thu xếp lên 118 Hàng Bạc nhận cháu trai sớm.
Bây giờ cu Nhân gọi là bố Biên rồi, Tết này sẽ ra sân bay đón bố !
Đọc thêm!
Nhân bị cắt tóc
Tin xấu
Cô Elka, bà Sue và gia đình Thiện Nhân đã nhận được tin rất không vui. Bệnh viện Shriner ở Boston, US đã kết luận rằng, với điều kiện tổn hại bộ phận sinh dục nghiêm trọng của Thiện Nhân, họ không thể làm gì cho cháu vào hiện tại. Bác sĩ đã gửi cho chúng tôi nhận xét sau:
Tôi… đã xem xét thông tin y tế của Thiện Nhân ngày hôm qua cùng các bác sĩ ngoại khoa ở đây vì chúng tôi cố gắng xác định điều gì có thể làm để giúp cậu bé này như chúng tôi làm với tất cả những người muốn xin điều trị trước khi họ đến bệnh viện, đối với tất cả chúng tôi rất rõ ràng là chúng tôi có thể giúp được rất rất ít khi xem xét kết quả nghiêm trọng của chấn thương, tức là mất hai tinh hoàn và dương vật, tức là không thể tái tạo được và ngay cả nếu chúng tôi thử, kết quả sau rất nhiều nhiều cuộc phẫu thuật vẫn không thoả đáng và tất cả chúng ta đều biết là nó sẽ không hoạt động… Rất tiếc phải làm quý vị thất vọng vì tôi biết quý vị rất cố gắng giúp đỡ, chúng tôi cũng cố gắng, nhưng chúng tôi không muốn hứa hẹn một kết quả không thể đạt được. Xin cám ơn những nỗ lực và thông tin liên lạc của quý vị.
TS. Y khoa Alia Antoon
Mặc dù gia đình rất buồn nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục cố gắng tìm các phương án khác. Sớm hay muộn kỹ thuật cũng sẽ phát triển và Thiện Nhân sẽ được chữa trị.
Chủ nhật, ngày 25 tháng năm năm 2008
Bộ phận sinh dục nam có thể tái tạo được không?
Tinh hoàn
Vì Thiện Nhân đã mất cả hai tinh hoàn, bé sẽ không thể sinh con và cần liệu pháp thay thế hormone suốt cuộc đời. Tinh hoàn giả sẽ được lắp khi bé lớn hơn để có ngoại hình bình thường.
Dương vật
Bước đầu tiên, Thiện Nhân sẽ trải qua phẫu thuật nong đường tiết niệu để tiểu tiện dễ dàng hơn. Vì không còn mô dương vật, vào thời điểm này, việc tạo ra một dương vật có cảm giác, hoạt động được là chưa thể. Nhưng vẫn có hy vọng.
Tế bào dương vật nuôi trong phòng thí nghiệm
Năm 2006, các nhà nghiên cứu Mỹ đã thành công trong việc nuôi tế bào dương vật thỏ trong phòng thí nghiệm và dùng để thay thế hoàn toàn bộ phận bị mất của động vật. Chủ nhiệm đề án Ts. Atala nói rằng các thử nghiệm với người vẫn là một quãng đường rất xa nhưng mục tiêu là "rất đáng tin". Đồng nghiệp của TS. Atala, nhà phẫu thuật tái tạo, TS. Wessells, ước tính vào khoảng năm 2013 sẽ có dương vật hoàn chỉnh chức năng xây dựng từ mô được nuôi cấy trong phòng thí nghiệm và gắn cho người hoặc trẻ em. Tức là chỉ 5 năm sau.
http://www.newscientist.com/article/dn3672-tissue-engineers-grow-penis--with-feeling.html
http://www.abc.net.au/science/news/stories/s851192.htm
Cấy ghép dương vật
Cũng vào năm 2006, các bác sĩ ngoại khoa Trung Quốc đã thực hiện ca cấy ghép dương vật đầu tiên trên thế giới cho một người đàn ông có dương vật bị tổn hại trong một tai nạn. Ca phẫu thuật đòi hỏi vi phẫu phức tạp để nối các dây thần kinh và những mạch máu li ti. Sau 10 ngày, các cuộc thử nghiệm cho thấy bộ phận này được cấp máu tốt và có thể tiểu tiện bình thường. Không may là, người được cấy ghép và vợ anh ta đã chịu sang chấn về tâm lý và sau đó yêu cầu loại bỏ bộ phận cấy ghép. Vẫn chưa rõ là có thể thực hiện giao hợp với dương vật cấy ghép hay không.
http://www.guardian.co.uk/science/2006/sep/18/medicineandhealth.china
Đọc thêm!
Thứ sáu, ngày 23 tháng năm năm 2008
"Làm từ thiện"
Các cô, các bác có ý tưởng mua bao hiểm cho con vì biết đến năm con bắt đầu đi học biết sẽ cần một khoản tiền để con điều trị hormon thường kỳ. Mẹ cũng nhận được những bức thư đề nghị sẽ cùng với mẹ gửi hồ sơ của con đi các bệnh viện và các tổ chức. Tất cả đều còn đang chờ và đợi nhưng cũng an ủi mẹ nhiều hơn và khiến mẹ tự tin hơn khi nhận thấy con đã có thêm gia đình lớn hơn với biết bao người mong muốn góp sức, gắn bó với con trên con đường dài. Người ta vẫn bảo là đi "Làm từ thiện" nhưng với cu Nhân của mẹ thì cụm từ này trở nên không phù hợp. Một việc làm dài hay ngắn rồi sẽ qua đi, chỉ có mối dây yêu thương mới đang gắn con người chúng ta vào với nhau mãi.
Đọc thêm!Thứ ba, ngày 20 tháng năm năm 2008
Cái kho của hồi môn
Thử tóm vào xem, cái chân lành lặn của cu Nhân rắn chắc như gỗ lim. Khi đeo cái chân gỗ vào là cu cậu không còn chạy nhảy được nữa, mà cũng không di chuyển được. Đứng mãi tóm vào bàn và ghế để tập "thế nào là thăng bằng" là cu Nhân phát chán, mặt buồn bã ỉu xìu. Mẹ vẫn phải giải thích: "chân này là chân đẹp, con đi vào nhìn rất xinh và thành chàng trai của mẹ". Nhưng đừng có hòng lừa dối vì cu Nhân biết hết, hỏi chân đẹp đâu? nhất định chỉ vào cái chân lành lặn.
Các cô chú nhìn ảnh con hay hỏi mẹ má con bị sao vậy? Con phải tự luyện tập để phải tự mình tìm cách thăng bằng nên va má vào cái thành tập chân nên xấu xí vậy đó. Nhưng con đã vượt qua được một thử thách thật khó nhọc là "đã biết đứng thẳng". ăn sáng. Đeo chân. Đứng. Và chỉ được thả ra khi 2 anh đi học về. Thực ra các cô bảo con phải đi chân online trừ khi ngủ, nhưng thấy con buồn bã đứng không thể nhúc nhích nhìn 2 anh Minh nhảy nhót, đánh nhau khi ở trường về là mẹ lại khóc không cứng rắn với con được. Thoát nạn một cái, cu Nhân chống 2 tay xuống đất, tung cái chân còn lại lên cao và cười. Có lần sướng quá con hất người lộn đúng một vòng tròn như trong phim chưởng. Bộp một cái. Nhưng không khóc mà cũng chẳng có vẻ đau. Hình như từ lúc vừa được sinh ra con đã quá quen với việc ngã và tự đứng lên không có ai suýt xoa nâng đỡ nên mỗi khi bị đau chẳng biết gào lên khóc ăn vạ để mẹ yêu như 2 anh Minh.
Thế nên cái chân gỗ luôn luôn không theo kip "phong độ" của cu Nhân, cứ được gần 2 tuần là báo động chân thật dài, chân giả ngắn. Sáng nay con lại phải vào VietCot để giải quyết hậu quả "dài ngắn" nữa rồi. Mẹ đã bảo rồi mà: Khi nào cu Nhân ra ở riêng, cái kho chân giả này sẽ là của hồi môn của mẹ.
Chủ nhật, ngày 18 tháng năm năm 2008
Sáng nắng chiều mưa
Thứ bảy, ngày 17 tháng năm năm 2008
Bác Mai thật là ích kỷ
Ti là con trai yêu thứ 3 của bác Mai, Thiện Nhân là em Út
Đọc thêm!
Em Austin và cô Loan Nguyen
Em Austin Trong Khang sinh ngày 17/7/07, sau con gần đúng 1 tuổi vì con sinh ngay 15/7/06. Mẹ của em, Loan Nguyen, dù ở xa lắm nhưng khi biết tin qua đọc báo cô rất thương và quan tâm cu Nhân. Cô Loan đã xem đoạn phim của VTV thực hiện lúc cu Nhân mới được cứu. Cô Loan viết thư cho bố mẹ với niềm tin là "cha'c sau nay be Thien Nhan se la mot thien tai, nhat la trong vo`ng tay thuong yeu cua gd anh chi.....Co' la`m me. mo'i thay hanh phuc thieng lieng de'n co~ na`o"
Ai cũng mong và hy vọng con sẽ được những bù đắp cho những thiệt thòi và đau đớn mà con phải gánh chịu. Ai cũng cầu mong và hy vọng những điều kỳ diệu sẽ đến với con.
Nhân tắm
Thứ sáu, ngày 16 tháng năm năm 2008
Little Minh, Thien Nhan & Car
Những ngày đầu cu Nhân ngồi lên xe là mất thăng bằng, ngã là lăn tròn tròn .... đến tận cuối nhà. Nhân vẫn thế, ngay cả ngã cũng chẳng thể nào giống ai. Không có chân phải để chặn đà lại nên con cứ lăn không phanh, nhanh đến chóng mặt. Mẹ sợ lắm nhưng còn con thì quen rồi, cứ cười toe toétThiện Nhân ăn
Thiện Nhân thảo lắm. Cháu yêu mọi người và lúc nào cũng thích các anh, thích mọi người ăn cùng. Cháu biết không, ngày đầu về nhà mình cháu chỉ theo anh cả Thiên Minh. Bát cơm đầu tiên bà xúc cho cháu hôm đó là cơm thịt. Nhân không cho bà xúc. Cháu giằng lấy thìa xúc cơm cho vào mồm. Miếng thịt rơi ra khỏi thìa. Nhân thò tay nhặt bỏ mồm. Bà vừa đỡ bát cơm thì cháu lại nhặt tiếp miếng nữa. Cháu lê ra chỗ anh Minh ngồi đút vào mồn anh và bảo: “Anh ăn”. Những ngày đầu ấy cháu thích ăn chuối lắm. Khi cháu mới về nhà mẹ Mai, ngày nào bà cũng nấu cơm sớm để ở nhà cho ông ngoại và anh Ti rồi ra với cháu. Bà mang chuối cho Nhân. Nhân cứ giằng lấy tự bóc. Cháu bóc hết vỏ và cắn miếng to, phồng má nhai. Trẻ thành phố bằng trạc cháu, người lớn thường hay dùng thìa nạo ít một vì sợ trẻ bị nghẹn. Nhân ăn thương lắm. Ăn một hơi hai ba quả. Gần nhà bà có hiệu bánh, ông ngoại thường ra mua bánh mỳ ngọt cho bà mang ra cho Nhân. Chú bé háu ăn, cứ thấy bà ngoại ra là lục túi, thấy ông ngoại ra là reo lên: “Ông. Bánh, bánh”. Nhờ thế những ngày bà bế Nhân đi bệnh viện Việt - Pháp, rồi VietCot cùng mẹ Mai khám bệnh, làm chân, có bánh ngọt để dỗ Nhân mau nín. Vui lắm Nhân nhé. Khi chú bác sĩ xin cháu bánh, Nhân đang cầm hai tay hai miếng bánh. Mọi người đều nhìn và chờ xem cháu làm gì. Nhân đưa một miếng bánh ngậm ngang miệng. Thế là cháu có tay rảnh. Cháu bẻ một mẩu bánh bé xíu và đưa cho chú bác sĩ. Mọi người cười vang. Cháu thảo như vậy đấy.
Khoảng 10 ngày đầu cả nhà đều lo không biết sẽ làm những gì để gần cháu. Bà nhìn cặp mắt sâu thẳm của cháu mà day dứt, mà đau đớn. Nhân ơi đặt những nỗi buồn, những lo toan lặt vặt, những khó khăn trở ngại trong cuộc sống thường nhật bên những gì cháu đã phải chịu đựng, những gì cháu sẽ phải chấp nhận, phải vượt qua thì có nghĩa gì. Cháu quá bé, chú bé xíu xiu, bé đến hồn nhiên vô tư . Bố Nghinh mẹ Mai mang cháu về hay nói đúng hơn cháu đã về với gia đình mình. Có phải dỗ dành cháu nhiều đâu. Thiện Nhân tự đến với mỗi thành viên trong gia đình, tự yêu thương tất cả.
Bây giờ cháu ăn không nhanh, không nhiều nữa rồi. Cũng phải thôi, cháu được cả nhà chăm, có nhiều bánh kẹo của các bà, các mẹ nghe tin đến thăm, mang quà cho cháu. Nhân hư rồi đấy nhé. Cháu bắt đầu ngậm cơm, bắt đầu nghịch trong bữa cơm. Không được như vậy đâu. Cháu trai của bà phải cứng rắn, phải tự mình làm tất cả. Chiều nay bà không ra nhà con gái được. Ba anh em cháu ăn nhiều, đừng bám bố mẹ để Nghinh - Mai ăn cơm bình tĩnh. Mẹ Mai ăn ít gày gò. Nhân lớn mau lên và là đứa con hiếu thảo chăm sóc mẹ Mai cùng các anh cho bà Thiện Nhân nhé.
Bà ngoại
Thứ năm, ngày 15 tháng năm năm 2008
Thiện Nhân ngủ

Bà ngoại
Thứ tư, ngày 14 tháng năm năm 2008
Đêm cười
Tuệ gửi quà cho bạn Thiện Nhân
Dưới đây là nhật ký của bạn Đặng Minh Tuệ cùng tuổi với Thiện Nhân. Bạn Tuệ thật may mắn khi có ông nội và cha mẹ là những người nhân ái. Thiện Nhân lớn lên chắc chắn sẽ rất hạnh phúc khi có được những người bạn biết yêu thương người khác như Tuệ
Từ trang nhật ký này của Tuệ mà bố mẹ Thiện Nhân biết là viết blog có thể trao đổi và lưu giữ thông tin hình ảnh hay như thế này. Trang http://phungthiennhan.blogspot.com là do bố mẹ Tuệ tạo cho Nhân đấy. Bố mẹ Tuệ rất siêu, cập nhật thông tin rất nhanh. Bố mẹ Nhân biết được và tìm đọc thông tin từ các forum, blog, báo chí trên khắp thê giới về gia đình mình chính là từ trang blog phungthienhan
Tuệ cười mẹ Phương cũng cười
Tuệ tặng bạn Hồ Thiện Nhân tất cả số tiền lì xì của Tuệ trong hai năm 2007 và 2008. Bố mẹ chịu tiền cước và bù thêm chút đỉnh để Tuệ có thể gửi đi một khoản tròn trặn.
Bạn Hồ Thiện Nhân cùng tuổi với Tuệ, hơn Tuệ khoảng ba tháng. Bạn ấy bị vứt bỏ lúc mới sinh, lại còn bị súc vật cắn cụt một chân và mất gần như toàn bộ cơ quan sinh dục bên ngoài. Bố mẹ Tuệ khâm phục sức sống mãnh liệt của bạn Nhân và kính trọng những người đang nhận nuôi bạn ấy. Chắc là Tuệ cũng hoàn toàn đồng ý với bố mẹ nên lúc đến chỗ dịch vụ gửi tiền Tuệ hớn hở lắm!
Thứ ba, ngày 13 tháng năm năm 2008
Hàn thử biểu
13h30 chiều 12/4/08, nhiều nhà cao tầng Hà Nội chao đảo vì một trận động đất tại một nơi ở Trung Quốc cách Việt Nam 1.000 km
Động đất không rung chuyển ở 118 Hàng Bạc nhưng lại rất liên quan đến con đấy Thiện Nhân. Từ mấy đêm trước con đã vật vã suốt cả đêm. Con không ngủ được nên con lay từng người nhà mình dậy cùng. Khổ nhất là anh Big Minh, đang chuẩn bị thi học kỳ nên học rất khuya, đã mệt rồi con bị con không cho ngủ. Mẹ đâu có biết. Bà ngoại biết, bà bảo con là chú thương binh nhỏ mà, với thương tật 75% như thế nên đau lắm. Bà bảo, bà chỉ có vét sẹo nhỏ từ bé mà lúc trở trời cũng còn đau giật giật nữa mà
Thứ hai, ngày 12 tháng năm năm 2008
Anh Thiên Minh ôn thi học kỳ Tiêng Việt
Thử gửi bạn của Thiện Nhân
Phạm Phú Thiện Nhân - sinh nhật 12/5 ..............................Phùng Thiện Nhân – sinh nhật 15/7
Phạm Phú Thiện Nhân yêu quý,
Cô Mai Anh
Sinh nhật của một người bạn đặc biệt
Gửi Thiện Nhân và những người thương yêu con
Xin cảm ơn báo Lao Động đã có một bài báo chân thực và cảm động gây hiệu ứng xã hội lớn. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi khi bài báo đầy lòng nhân ái của nhà báo Tô Phán trên báo Lao Động vừa phát hành, gia đình chúng tôi đã nhận được hàng trăm lá thư bày tỏ sự xúc động và chia sẻ của bạn đọc trong và ngoài nước...
Đó là tấm lòng của những người mẹ, người cha đang vất vả nuôi con trong điều kiện kinh tế còn khó khăn; là giọt nước mắt của những người đàn ông nói rằng chưa bao giờ khóc; đó là nỗi niềm của những cặp vợ chồng mong mỏi một đứa con mà chưa từng được làm cha, làm mẹ; là những dòng thư khích lệ gửi tới con trai Thiện Nhân từ những người khuyết tật thấu hiểu hơn ai hết sự cô độc, nỗi đau, sự thiệt thòi với ước muốn Thiện Nhân sẽ lớn khôn mạnh mẽ và thành đạt; là lời khuyên của những người đã là ông, là bà lo lắng cho chúng tôi còn trẻ chưa lường trước hết được những chông gai của chặng đường phía trước; và là biết bao bàn tay đang chìa ra yêu thương, chia xẻ, mong muốn được đóng góp một phần dù nhỏ bé cho việc chữa trị, nuôi dưỡng con trai chúng tôi...
Một cụ già vừa ra viện sau ca mổ đã đến thăm cháu Thiện Nhân; một ông bố từ rất xa đến khen Thiện Nhân nhìn rất giống con trai mình; một ông Tổng giám đốc của Đài tiếng nói quốc gia rưng rưng không nén được xúc động; 4 cô giáo của trường Sư phạm Ngoại ngữ đến nhìn Thiện Nhân và cùng khóc; một cặp vợ chồng trẻ vui tính đến làm Thiện Nhân cười như nắc nẻ, một bác sĩ đến từ bệnh viện Việt Pháp lo lắng, tìm thông tin và giải pháp tốt nhất cho hiện trạng sức khoẻ của Thiện Nhân; những tấm lòng của biết bao Mẹ Webtretho đã yêu thương Thiện Nhân suốt từ những ngày đầu tiên Nhân được tìm thấy sau vườn ... Và đến hôm nay Thiện Nhân của chúng tôi đã có một cái xe 6 bánh của một bạn vừa kịp lớn lên, những bộ quần áo còn rất mới với chiếc nơ xinh xinh của một chị gái, những hộp sữa của công ty sữa XO, một bộ robbot siêu nhân siêu hạng mà Nhân chưa biết cách chơi... , và đặc biệt nhờ trung tâm VietCot, Thiện Nhân có được cái chân giả đầu tiên để đi tiếp chặng đường đời của mình.
Thiện Nhân, khi cha mẹ có ý định đón con về đã nhận được lời khuyên chân thành là “Đừng bao giờ bắt đầu cho một việc không có kết thúc”. Cha mẹ đã bắt đầu, nhưng người làm nên kết thúc sẽ là con đấy. Cha mẹ cám ơn con, Thiện Nhân, con đã đến với gia đình mình với sự thông minh và nhạy cảm sâu sắc, con đã đưa gia đình mình bước vào một cộng đồng của biết bao tấm lòng nhân ái mà trước đây cha mẹ không nhận thấy. Cám ơn con với sự sinh tồn mãnh liệt từ bẩm sinh đã thuyết phục được cha mẹ và 2 anh đón nhận con, đã thuyết phục được đại gia đình mình công nhận con và con đã làm được một việc lớn lao là kết nối được biết bao tấm lòng và thuyết phục được hàng trăm, hàng ngàn người dõi theo, cổ vũ từng bước con đi.





